Tối nay trên đường về nhà, đi ngang một ngôi chùa nhỏ ở đường Phổ Quang, thấy có quá nhiều người vào thắp hương cầu khấn. Tự nhiên mình thấy nhớ ngày xưa ghê. Hồi mình học cấp hai, cứ hay theo bà ngoại lên chùa. Khi đó, bà ngoại dặn mình là muốn cầu nguyện cái gì thì phải vào điện phật, ngồi chung để nghe ngoại tụng kinh cùng mấy bà khác và sau đó thì thắp hương và lạy phật. Và những gì mình khấn vái là cho con năm nay được học sinh giỏi, là cho năm nay mẹ đủ tiền mua cho con chiếc xe đạp mới. Những ước mơ được mình khấn vái hồi đó thật ngây thơ lắm! Cũng đã mấy năm trời rồi còn gì. Nói tới đây, những kí ức năm nào lại hiện về, cứ như là mới hôm qua, mình vẫn còn là một học sinh cấp hai….
Mình đã có một tuổi thơ thật đẹp và được thừa hưởng tình yêu thương từ nhiều người?

Nhìn tấm hình này, tự nhiên mình thấy nhớ mẹ quá! Biết bao lần mẹ khóc vì tiễn mình vào SG đi học. Biết bao nhiêu lần mẹ từ Huế vào thăm mình mang theo những gì mình thích. Và để đem được nhiều đồ cho mình, mẹ hạn chế tối đa những gì cho bản thân mẹ. Chính mình đã từng ngồi nhìn mẹ soạn từng thứ đồ ăn mình thích trong túi xách ra, thứ nào mẹ cũng cầm lên đưa cho mình và nhìn mình với tất cả tình thương. Vào Sg, hằng đêm, khi nằm ngủ, mình vẫn nghĩ về mẹ, nghĩ đến hình ảnh mẹ ngồi chấm bài trên cái bàn dài ở nhà mình, sao mà thân thương quá! T7 và chủ nhật, mẹ vẫn kiếm mấy đứa học sinh để dạy thêm, mục đích là để cho mình sống trong này được thoải mái. Bất giác, mình thấy hình như dạo này mình trở nên vô cảm. Ngay lúc viết ra những dòng này, mình chẳng tìm câu nào cho thật hay, để có thể giúp mình miêu tả hết những gì mình muốn nói về mẹ. Ngày nào từ sáng đến tối cũng .Net, cũng HTML, Javascript…Mình trở nên chai lì hay sao vậy nè???? Uhm, mình không phải đứa văn chương, ngoài ra, mình cũng không là đứa bết cách thể hiện tình cảm. Những lần từ Huế vào SG, mình nhớ mẹ thật đó, mình thương mẹ nhiều nên cố gắng học tập ở đây thật tốt. Thế mà, trước mặt mẹ, chẳng bao giờ mình nói mẹ là mình thương mẹ, mà ngược lại, mình còn nhõng nhẽo cái này cái kia. Thiệt tình…!
Àh, còn người mặc áo len xám trong hình là anh trai của mình. Khi còn SV, mình và anh trai đã sống chung với nhau, rất vui vẻ! Tết vừa rồi, anh này quyết định về Huế lập nghịêp, không quay vào SG nữa. Như thế là mình sống trong này một mình. Chính vì vậy mà sau giờ làm, về nhà thấy buồn ghê. Không có ai thức khuya coi phim chung với mình, không có ai cãi nhau với mình, không có ai để mình ngồi tám đủ tứ chuyện với mình nữa hết…Mình chỉ biết nói lời chúc anh mình sẽ gặp nhiều điều tốt đẹp trên con đường sự nghiệp sắp tới.