Sáng nay nghe mẹ nói là ngày cuối tuần thì phải. Mẹ dậy sớm, chuẩn bị đồ ăn sáng, rất là nhiều món. Đến 7h thì đã có đồ ăn rồi á. Mẹ nói là phải nhanh để mẹ còn đi học nữa. Một lát sau mẹ dắt mình vô một nơi có nhiều cô chú lắm. Mình nghe mấy cô chú bàn tán cái gì đó, hình như là về final exam nè, rồi lại nghe mấy cô chú nói về managing information system. Một lát mình nghe thấy tiếng của một người lớn tuổi rồi kìa. Ông ấy bước vào và nói tiếng Anh. Mấy cô chú hồi nãy nói tiếng Việt bây giờ cũng đối đáp với ông lớn tuổi đó bằng tiếng Anh lại. Rồi thì mình được biết ông lớn tuổi đó là một vị giáo sư đã ở Mỹ hơn 30 năm cơ đấy, vừa trở về Việt Nam và vào dạy lớp mẹ. Cả buổi mình nghe toàn là tiếng Anh. Mà giáo sư đó nói về tin học không à, người ta muôn huấn luyện cả lớp thành IT manager hết. Hehe. Mấy cái từ này ở nhà thỉnh thoảng mình cũng nghe ba và mẹ nói chuyện với nhau. Hôm nay lại được nghe giáo sư nói tiếp. Rồi đến trưa, ba đến đón mẹ và mình về nhà. Về đến nhà một lát thì ăn cơm. Mẹ thì nằm ngủ trưa, còn ba thì ngồi ở sofa làm việc. Nghe nói là ba đang nghiên cứu công nghệ cho dự án mới của ba. Mà mỗi lần ba làm việc, ba cứ tập trung vào màn hình máy tính không à, mình ngó ra có vẻ như là căng thẳng lắm a. Rồi lát sau mẹ dậy ba lại đưa mẹ đến trường. Gần đến trường rồi thì ba mới nhớ ra là quên mua bánh cho mẹ và mình. Thế là vòng ra Như Lan, mua bánh cho mẹ không thôi mẹ đói bụng. Quay lại trường mẹ để đi học.
Mình lại nghe tiếng giáo sư hồi sáng xì lô xì la toàn tiếng Anh, một thứ ngôn ngữ nghe cũng hay đấy chứ. Mình bắt đầu thấy khoái nên chẳng buồn ngủ như mọi hôm, thỉnh thoảng mình cựa mình một cái và lỡ đạp ra ngoài luôn. Đến giờ chơi, mình nghe giáo sư đó nói chuyện với mẹ. Cũng là tiếng Anh nữa đấy. Giáo sư nói mẹ là mình sẽ là một “clever baby” cơ đây. Nghe đâu là vì mình chưa ra đời đã được đi học thạc sĩ. Hehe. Mà tuần nào mình cũng đi, nhưng có biết gì đâu, chỉ duy nhất nghe thấy một ngôn ngữ khác so với ngôn ngữ thường ngày ba mẹ vần nói.
Rồi ba cũng đến đón hai mẹ con. Cả nhà chở nhau ra chỗ Q1 mua nón bảo hiểm cho ba. Ba vừa bị mất cái nón khi treo dưới xe mà. Mua xong thì ba mẹ chở mình đi ăn gà kiểu Pháp. Ăn xong đi ra thì trời lại mưa. Thế là ba mẹ đi thẳng đến Galaxy luôn. Vé ba mẹ mua từ trước, xuất chiếu 19.10. Thế là vì còn sớm quá nên ba mẹ dắt mình qua chỗ Nhà Xinh xem đồ nội thất. Ở đây mẹ tìm đến mấy cái giường của trẻ em. Mà không có giường cho con gái, mình thấy toàn là giường trang trí bằng trái banh hay con thuyền không à. Mình chẳng thích đâu. Xem một lát nữa thì mình vô xem phim.Đêm kinh hoàng 2 là cá tên phim mình xem. Nghe ba nói là hồi chiếu Đêm kinh hoàng 1 là ba mẹ mới quen nhau. Ba còn nói là hôm đó có tiệc buffet, mẹ vì chờ ba nên đến trễ, đi vào thì hết đồ ăn, chỉ xem được phim thôi. Hình như đó là kỉ niệm đẹp của ba và mẹ hay sao ấy. Thấy ba cứ nhắc nhắc hòai, còn mẹ thì cười cười rồi nói phụ thêm, như nhắc lại những gì đã diễn ra vào lúc đó.
Xem phim xong thì mình về đến nhà. Ai cũng mệt hết nhưng mẹ cũng ráng mở máy tính xem điểm học gì đấy nữa. Còn ba coi đánh tennis rồi nằm ngủ trên sofa luôn rồi. Mình cũng mệt luôn rồi. Phải đi ngủ sớm thôi, mai còn đi siêu thị với ba mẹ nữa.
Ngày cuối tuần
Lan chup hinh quay phim dau tien
15/6 Mình theo mẹ đến bệnh vện Hùng Vương. Ngồi trên xe cả hơn một tiếng đồng hồ mới đến nơi. Mà hình như chiếc xe của mẹ đi bị hư máy lạnh, mình nghe tiếng mẹ than thở nóng quá nóng quá thì phải. Cuối cùng thì cũng đến nơi. Mình được đưa vào một cái máy, nghe tim thai thì phải. Cô ý tá nói vói mẹ là tim thai mình tốt lắm. Mà hình như mẹ rất là vui khi nghe “kịch kịch” từ tiếng tim đập của mình. Rồi mẹ lại đi sang chỗ chích ngừa. Ở bệnh viện mẹ có quen bà Thanh, là chị của bà Hòa, nên lúc nào mẹ và mình đến khám cũng được nhanh chóng, khỏi phải xếp hàng chờ đợi. Rồi bỗng dưng mình thấy mẹ xoa xoa vào mình và bảo cho mình sang studio chụp hình quay phim nhé. Studio là cái gì, mẹ nói mình chẳng hiểu gì cả. Mẹ cứ dắt mình đi. Sang đến một cái phòng tối tối, có màn hình LCD treo trên tường nữa kìa, rồi có nguyên cả một cái máy có màn hình còn to hơn cái máy vi tính ở nhà của mẹ vậy. Một lát sau, mình thấy có cái cục gì cứ lăn lăn phía bên ngoài chỗ mình nằm nữa chứ. Ôi lạ ghê. Rồi mình nghe bác sĩ bảo “Chị thấy chưa? Nó đang nhép nhép cái miệng kìa”. Kì lạ ghê chưa, mình cũng đang nhóp nhép miệng thiệt. Đế chứng minh xem thử có phải bác sĩ đang nói mình không, mình đưa cái tay lên, che cái mặt lại. Mình lại nghe được bác sĩ bảo “Ôi, tay nó che mất nửa mặt rồi. Thôi để lát xem lại rồi chụp.” À, thì ra là đang quay phim cho mình đấy. Thế là mình ra sức đạp cái chân, phấy cái tay để bác sĩ quay cho ba mẹ mình còn coi chứ. Rồi thì mình còn nghe bác sĩ bảo mình là con gái cơ đấy. Mà con gái là gì nhỉ. Mẹ thì cười khoái chí lắm, cứ ngó mặt vào cái màn hình LD ấy. Cuối cùng rồi cũng xong, chà lâu ghê vậy đó. Lần đầu tiên mình bị một cái máy ngó dò xét mình lâu đến vậy. Sau khi hoàn thành xong, hình như bác sĩ có chụp cho mình một tấm hình chân dung, in ra một tờ giấy rồi đưa cho mẹ. Xong xuôi, mẹ lại dắt mình qua chỗ một trung tâm mua sắm to lắm, tên là Parkson. Chỗ này mình cũng đi mấy lần rồi, mà mấy lần trước mình đi còn có ba và mẹ nữa, nhưng đi vô là lên tầng 7 xem phim à. Lần này lại khác, mẹ dắt mình đi quanh mấy cửa hiệu bàn đồ, đa số là quần áo. Mẹ đến cửa hàng bán đồ thú nhồi bông. Ôi, toàn là mấy thằng nhóc lông lá quá trời mà mặc áo quần nữa chứ. Mẹ xoa xoa mình rồi nói sẽ mua cho mình nhiều con khi mình lớn. Đi được một lát thì mình thấy ba gọi điện, mẹ và mình đi ra cửa trước thì thấy ba chờ sẵn rồi. Chắc là ba vừa từ chỗ làm về. Đầu tiên là ba hỏi ngay bộ hồ sơ đi khám của mình. Mẹ đưa ba xem tấm hình của mình, ba tỏ vẻ vui mừng lắm kìa, cứ bảo ôi, dễ thương dễ thương quá. Rồi ba còn xem các thông số của mình nữa chứ. Kĩ ghê luôn. Xem xong ba mới chở mình và mẹ về. Trên đường, ba có hỏi gì mà siêu âm 4 chiều thì người ta có ghi đĩa không. Mẹ bảo phải thêm tiền người ta mới ghi đĩa. Thế là ba giận mẹ, ba bảo là thêm có chút tiền mà mẹ cũng không chịu mua đĩa ghi hình của mình về cho ba coi.
Về đến nhà, ba lục túi xách của mẹ để coi lại mình thêm lần nữa. Ba ngồi mân mê những phiếu xét nghiệm, phiếu chích ngừa, hình ảnh siêu âm. Chốc chốc ba lại càu nhàu mẹ cái vụ đĩa không chịu mua. Mẹ vào phòng mở túi xách và ém vào tay ba một chiếc đĩa. Ba mừng quá, mở túi xách đi làm của ba lấy cái máy tính ra. Ba gắn dây vào cái tivi của nhà mình để xem được mình cho rõ hơn, to hơn. Và rồi ba ngồi coi say sưa với mẹ. Mình nghe thấy tiếng ba nói quá trời, nào là tim nó đập kìa, ôi, chân của nó kìa…Xem hết một lượt, ba mở lại lần hai xem tiếp. Ba cứ coi cho đến khi mẹ dọn cơm lên và bắt ba phải tắt để sang ăn.
Ngồi ăn, ba lại quay sang chủ đề về mình, ba quyết đặt cho mình tên là Linh. Nghe đâu là Bùi Ngọc Linh thì phải. Cả nhà mình hôm nay rộn ràng, mẹ cũng vui mừng vì siêu âm về thấy mình khỏe mạnh, còn ba thì lúc nào cũng ngồi xoa xoa mình, ba quan tâm đến mình từng chút một kìa. Rồi đến đêm khi đi ngủ, mình cũng lại nghe ba mẹ nói chuyện về mình. Hôm nay hình như cả hai người đều có tâm trạng rất vui. Còn mình, quay phim chụp hình xong lại thấy mệt. Mà hình như mẹ chích ngừa nên mình cũng thấy mệt sao ấy. Mình ngủ sớm luôn…
Chuan bi sinh nhat Honey
Ngày mai là sinh nhật anh rồi. Mấy hôm nay busy quá, chưa chuẩn bị được gì hết trơn. Tội ghê chưa.
Nhất định ngày mai anh sẽ được buổi tiệc ngon…:-p
Loi cuoi cung cho ba ngoai
Thế là hôm nay đám tang bà ngoại đã được đưa rồi. chẳng biết nói gì hơn, chỉ mong bà ngoại được ra đi thanh thản và cầu mong cho bà ngoại được siêu thoát.
Nhớ bà ngoại nhiều quá…
Chuyen nha moi
Dịp nghỉ lễ, không được đi chơi, không được nghỉ nghơi. Thay vào đó là những ngày thực sự busy. Mình và anh sẽ chuyển sang nhà mới. Mọi việc hiện tại chưa đâu vào đâu, mình và anh sẽ phải cố gắng và có lẽ cần đến 1 tuần đầu tháng năm mới ổn định được.
Mong một cuộc sống tốt đẹp đang chờ đón phia trước…