Đến nay Rita cũng đã được 5 tháng rưỡi rồi. Mình đi làm lại, rồi change công ty mới. Thế là cuộc sống rẽ sang bước ngoặt mới. Cầu mong cho sự bình an luôn đến với gia đình mình. Mong bé Rita luôn vui khỏe va mau lớn
Hình Rita và ba của em nè, chụp hôm 30 tết ở đường hoa Nguyễn Huệ:
Đó là một số hình ảnh của Rita theo thứ tự từ lớn 5 tháng, 4 tháng , 3 tháng 2 tháng, 1 tháng Rita có rất nhiều hình dễ thương. Cứ hàng tháng, ba đều đem máy hình ra chụp cho Rita, để lưu lại. Sau này lơn, Rita sẽ được xem tất cả các tấm hình của Rita qua các thời kì. Ba mẹ thương Rita nhiều lắm. Vì vậy, Rita phải ăn nhanh, chóng lớn. Mẹ buồn vì dắt Rita đi đâu mọi người cũng nói em nhỏ con hết. mà mẹ thấy 5 tháng được gần 7kg thì cũng OK lắm mà ta. hehe. Con gái đâu cần mập ú đâu hén.
Chủ nhật 4/10/2009: Tuần này đã bắt đầu quyết định nghỉ học với lí do em Rita trong trong bụng đã lớn rồi. Chỗ học thì nằm tít trên tầng 4, thang máy không có, phải cuốc bộ từ tầng trệt lên. Thôi, không dám đi. Trước đó 1 tuần, vì Dr Patrick sang VN nên phải đến lớp xì lô xì la vài bài học để lấy điểm final. Sáng hôm nay, lịch hẹn tái khám bên bv Hùng Vương. Lần này có cả mẹ mình đi theo để biết đường đi từ nhà mình lên bệnh viện nữa chứ. Vào siêu âm, bà bác sĩ phán “Con bé này sắp sinh rồi”. Cho sang đo cơn gò xem thử, nếu có, phải nhập viện vì đó là dấu hiệu sinh non. Lạ thật, còn đến hơn ba tuần lận mà. Hồi hộp sang nằm đo cơn gò. Sau 30 phút, bác sĩ kết luận chưa thấy xuất hiện cơn gò. Thế là hai vợ chồng về nhà.
Thứ hai 5/10/2009: Buổi chiều cố gắng ngồi viết cho xong section exam 2 của Strategic management. Target đặt ra là đến 15/10 sẽ phải xong toàn bộ các assignment để còn yên tâm sinh em bé chứ. Miệt mài, mệt mỏi, đó là cảm giác của ngày hôm thứ hai. Đến 10h đêm, buồn ngủ không chịu nổi, nằm ngay bên cạnh máy tính ngủ một chút. Lát sau, chồng ngồi ở máy tính bên cạnh làm việc cũng buồn ngủ quá, nằm xuống ngủ luôn. Giật mình thức giấc, mình quay lại ngay máy tính để tiếp tục một phần chút xíu còn lại của assigment. Chồng yêu cũng dậy review code hay làm cái gì cho công ty đó. Đến khỏang 1h30 sáng, mệt không thể chịu nổi, tự nhiên thấy nhức đầu quá. Anh yêu buộc qua phòng ngủ đi ngủ, không bài vở công việc gì nữa hết. Lúc đó cũng mệt thiệt, chạy qua phòng ngủ cho rồi. Khỏang 2h15 sáng, thấy bồn chồn trong bụng, và rồi, hình như nước ối đã vỡ ra, dấu hiệu nguy hiểm cho em bé trong bụng.
Thứ ba 06/10/2009: 2k30 sáng, gọi mẹ mình dậy ngay lập tức. Mẹ chuẩn bị đồ đạc, rồi tranh thủ bỏ áo quần trong giỏ vào máy giặt. Vali đồ thì đã xếp từ mấy tuần trước. Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, mình gọi điện cho dì Thanh, dì kêu vào bệnh viện ngay, thế là cả nhà gọi taxi vô bệnh viện Hùng Vương. Lúc đi, chồng vẫn không quên mang theo máy ảnh.
Ngồi trên xe, tâm trạng thật hồi hộp, nước ối thì cứ vỡ ra từ từ. Dì Thanh gọi điện liên tục hỏi thăm tình hình. Đến bệnh viện, mình ngồi chờ, chồng thì đi làm thủ tục. Ở đây sinh dịch vụ mà đông quá trời, bệnh viện đang trở nên quá tải rồi. Bác sĩ thăm khám lần thứ nhật, xác định là nước ối đã vỡ rồi, chỉ từ sáng đến chiều là phải sinh chứ không là nguy hiểm đến em bé. Tâm trạng lo lắng. Mà thật lạ, chẳng có một cơn co thắt nào cả. Không khéo phải mổ. Ngồi bênh cạnh, chồng cứ trấn an, đấm vào lưng mấy cái cho đỡ đau. Ở phòng chờ sinh đông ơi là đông. Dì Thanh là bác sĩ ở đây nên mình được khám trước. Dì quyết định cho chích thuốc để làm xuất hiện cơn co thắt, cho sinh thường. Ở ngoài, mẹ mình, chị mình và chồng năn nỉ dì Thanh cho mổ, sợ nước ối đã vỡ rồi thì nguy hiểm em bé. Nhưng dì giải thích là sẽ cố gắng cho sinh thường thì em bé mới tốt, dì cho mình vào nằm phía trong, cách ly gia đình. Cứ một chút, chồng hé mở cửa nhìn vô xem mình ra sao. Cả nhà ngồi lo lắng. Lúc này mình đã bắt đầu thấy đau, rồi đau dồn dập. Tay cứ ôm cứng dì Thanh rồi năn nỉ: “Dì ơi, cho con mổ cho rồi. Đau thắt lưng quá, nước ối ra nhiều sợ em bé nguy hiểm lắm.” Dì cũng cứ bình tĩnh như không có chuyện gì vậy.
13h45: Lúc này đau không chịu nổi nữa, đầu óc tối sầm lại, mắt kiếng thì không đeo nên cứ thấy mờ mờ. Mọi thứ cứ như rung chuyển. Rồi dì Thanh đẩy mình vào một căn phòng phía trong, trấn an mình, cho chích thuốc gây tê màng cứng cho đỡ đau. Sau một hồi đau đơn đến đỉnh điểm, 14h10, bé Rita chào đời. Cô y tá nói to: “Là con gái, 2kg8 nghe em”.Nhìn sang thấy bé khóc oe oe thiệt to, hai mắt mở ra nhìn mình. Ôi niềm hạnh phúc làm mẹ!! Mình nằm lại và nhờ dì Thanh ra báo cho chồng mình biết để chồng mình khỏi lo lắng. Rita được đưa sang phòng bên cạnh để tắm rửa này kia. Lát sau, mình đang nằm thì dì Thanh ẵm bé Rita sang. Lần đầu tiên nhìn mình, bé Rita mở mắt thật to, miệng thì chúm chím. Mình nói dì ẵm ra cho mẹ mình và chồng mình bên ngoài coi em bé. Trong niềm vui sướng tột cùng, chồng mình tranh thủ chụp cho Rita một tấm hình đầu tiên để ghi lại thời khắc quan trọng này:
Chồng mình sau một đêm không ngủ và ngồi chờ đợi từ sáng sớmvới tâm trạng hết sức lo âu, bây giờ nghe tin thì vui lắm, gọi điện khắp nơi thông báo cho mọi người. Mẹ mình cũng vậy, từ Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn, mẹ cứ gọi tới tấp. Đến 3h chiều thì người ta đẩy mình và bé Rita ra phòng hồi sức. Chồng mình, mẹ mình, mẹ chồng đã đứng chờ ở đây rồi. Niềm vui sướng đến với gia đình mình. Chồng mình cứ xoa xoa vuốt vuốt như để tỏ rõ niềm hạnh phúc được có Rita.
Tối hôm đó, mẹ mình nói chồng về nhà để mẹ ở lại, nhưng anh không chịu, dứt khoát đòi ở lại bệnh viện với mình. Đêm đó, hai vợ chồng không ngủ được tí nào, lần đầu tiên được thấy mặt con, lần đầu chăm sóc một em bé sơ sinh, cảm giác vui và hồi hộp khiến cả hai cẳng ngủ được luôn.
Bé Rita đã chào đời như vậy đó. Chỉ tiếc là mình không được nghỉ ngơi ngày nào trước khi sinh bé cả. Nếu được nghỉ nhiều hơn, chắc có lẽ bé Rita sẽ nặng kg hơn rồi đấy. Nhưng giờ bé đã tăng cân rồi, mọi chuyện tốt đẹp quá rồi. Thành viên mới đã đến trong sự mong chờ của cả hai vợ chồng mình. Mong cho con có được một cuộc sống thật đầy đủ, hạnh phúc và thành đạt. Giống như ba vẫn hay gọi đùa con là “tiến sĩ Rita”. Hehe
Thế là cuối cùng mình cũng được mở máy vi tính lên để check email và làm một số tasks ở trường học. Vì deadline sắp hết, nên mình buộc phải ngồi sữa essay, check grammar, rồi upload, rồi submit lên balckboard. Thiệt tình! Học hành chi cho khổ vậy trời.
Ngày mai là ngày đầy tháng của bé Rita rồi. Con gái vậy là được 1 tháng tuổi rồi đó. Cả tháng trời qua, mình chỉ có ăn rồi nằm ngủ, chăm sóc bé Rita. Tuần nào, anh cũng chụp hình bé Rita hết trơn. Mới có 3 tuần mà tổng cộng đã hơn 50 tấm hình. Em Rita chào đời, cuộc sống gia đình thay đổi hẳn đi. Cả hai vợ chồng busy hơn một chút, nhưng lúc nào cũng thấy vui vì be Rita chào đời được an toàn và khỏe mạnh. Rita đã trở thành một thành viên VIP của gia đình nhỏ bé của mình. Hành trình sinh nở của mình cũng ngoạn mục lắm cơ. Kế ra chắc ai cũng phải ngạc nhiên. Hôm nào rãnh thì sẽ có entry cho lần sinh nở này. Còn bây giờ, phải chuẩn bị nhà cửa để ngày mai làm đầy tháng cho con gái.
Mong con gái hay ăn chóng lớn. Thương con gái nhiều.
Đây là hai bộ áo liền quần mẹ chụp. bà bé gửi về cho con 8 bộ áo liền quần lận, có đủ thứ màu, có màu hồng, rồi bộ hình quả dâu, bộ có hình con bọ, dễ thương lắm
Còn cái này, ban đầu giở ra, mẹ tưởng là gửi cho chị Heli, hóa ra không phải, cái này là để quấn em bé đó, nhưng làm hình cái áo âm. Trông dễ thương lắm nè
Còn đây nữa, cái xách màu hồng là để đi chơi trong thành phố. Cái màu xanh là để em đi picnic hay đi đâu xa hơn. Sau này em Rita sẽ mang hai cái túi này để đựng sữa, áo quần khi đi chơi nhé.
Còn thêm nhiều bộ nữa nhưng mẹ mệt quá, không có thời gian chụp hình và upload nữa. Ngoài ra, còn có cho con gái thêm sữa tắm, lotion, kem thoa dưỡng da toàn thân, rồi khăn giấy ướt. Còn có cả cái đo nhiệt độ nữa đó. Khi nào dưới 38 độ, cái máy sẽ phát ra tín hiệu cười, còn trên 38 tức là sốt, máy sẽ phát tín hiệu mặt buồn và la ó lên. Em Rita thấy có tức cười không nà.
Ba nói em Rita được sướng quá rồi, được mặc đồ đẹp, được dùng đồ của bà Bé cất công gửi về, không thiếu thứ gì. Vì vậy, em Rita sau này phải ngoan, phải biết nghe lời thì mới không phụ công ba mẹ gửi nờ bà Bé mua đồ. Rồi ba vừa đi làm, lại còn chở nguyên cái thùng to đùng nữa chứ, rất là mệt. Tất cả là vì em Rita đó thôi. Do đó, ba chỉ cần em ngoan, em khỏe mạnh là vui lắm rồi.
Vậy là con gái đã được 34.5 tuần rồi. Tuần sau là bà ngoại đã vào Sài Gòn rồi đó. Mấy hôm nay mẹ quá bận rộn cho việc submit bài vở của hai môn học. Thấy thương con gái quá.
Tối sinh nhật mẹ, ba mua bánh kem, mua hoa về tặng mẹ và cả nhà đã làm một buổi tiệc nhỏ. Đây là lần sinh nhật cuối cùng của mẹ với gia đình chỉ có hai thành viên. Từ năm sau, sinh nhật ba, sinh nhật mẹ, và tất cả các ngày lễ kỉ niệm của gia đình, nhà mình sẽ có ba thành viên. Ba chụp hình lại cho con gái coi đây nè:
Hôm đó thật là vui. Sau này con gái chào đời mẹ cũng sẽ dành cho con gái những khoảnh khắc ấm cúng như thế này.
Sau đó một hôm, tức là ngày 10/09/09, buổi chiều, mẹ thấy đau bụng, khó chịu lắm. Mẹ gọi điện nói ba tranh thủ về sớm để đưa mẹ đi khám xem sao mặc dù mẹ mới kiểm tra sức khỏe hôm thứ bảy. 8PM mẹ mới đến được phòng khám, tâm trạng lo lắng lắm, cả ba cũng vậy. Mẹ đo nhịp tim thai và cơn gò thì phát hiện mẹ đã xuất hiện ít cơn gò. Bác sĩ cho mẹ về uống thuốc và nghỉ ngơi. Lí do là mẹ làm nhiều việc quá, không được nghỉ ngơi nên cơn gò xuất hiện sớm. Bác sĩ sợ mẹ sinh non đó. Thế là đi về nhà, ba dứt khoát kỉ luật nghiêm với mẹ kể từ thời gian này. Không cho mẹ làm việc nữa. Con gái thấy ba có tội không?
Sáng thứ bảy vừa rồi, lớp học của mẹ có giáo sư người nước ngoài sang. Me cũng muốn đi học nhưng ba dứt khoát không cho đi. Ba sợ ảnh hưởng đến con gái ba. Mẹ đành ở nhà. Đến 10.30 AM thì một người bạn mẹ gọi điện bảo là phải lên trường gấp vì giáo sư sẽ cho thi vấn đáp từng người và bắt phải làm presentation trước lớp. Mẹ bắt buộc phải đến. Ba chở mẹ ra trường. Ba gửi xe, dắt mẹ lên từng bậc lầu. Con gái bết không, trường mẹ học là cơ sở thuê, ở tầng 4 mà chẳng có thang máy. Ba sợ mẹ đi cầu thang sẽ ảnh hưởng tới con gái nên ba dắt đi. Đi một lát ba kêu dừng lại nghỉ. Ba đưa mẹ vô tận lớp rồi mới về nhà. Ba tội lắm, trưa đó ba phải ra KFC mua một phần về ăn vì ở nhà mẹ chưa nấu nướng gì hết.
Con gái thấy không? Cả ba và mẹ đều lo lắng cho con gái. Vì vậy, con phải ngoan, phải khỏe mạnh. Cả mẹ và ba đều đặt nhiều niềm hi vọng vào bé gái của mẹ lắm. Mẹ mong con gái đến tận tuần 41 mới ra đời. Như vậy, con gái sẽ nặng kg hơn nè, sẽ được có sức đề kháng tốt hơn nè. Nhưng người ta bảo thường thì con đầu lòng ít khi sinh vào tuần 41 lắm, mà có lẽ là sớm hơn. Thôi, gì thì gì, con gái của mẹ cũng phải ở trong bụng càng lâu càng tốt nhé. Thương con gái nhiều.
Trưa nay, mẹ check email thì có notification về điểm môn học của mẹ. Kì này mẹ học hai môn, IT management và E-commerce. Cả hai môn đều là sở trường của mẹ. Mẹ viết bài sâu hơn, vấn đề rõ ràng hơn, và con gái coi mẹ được gì tặng cho con gài nào:
Một kết quả thật xứng đáng hén. Mẹ đã phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt đấy chứ. Mẹ đã phải miệt mài tìm kiếm rồi làm assigment, course project đấy. Kết quả này mẹ dành tặng con gái. Trước giờ ít khi nào đạt điểm tối đa lắm, chỉ đến mức 90 là thuộc dạng khá rồi. Lần này, có lẽ là cũng nhờ IT là nghề của mẹ, nên mẹ thuận lợi hơn. Vậy là mẹ cũng học được một nửa thời gian rồi. Mẹ đã bắt đầu học từ khi chưa làm đám cưới lận. Mẹ muốn tranh thủ còn trẻ để học hành nhiều hơn. Khi có con gái rồi, mẹ thấy thương con gái, rồi đi làm, rồi lại muốn dành thời gian cho con gái nhiều, không đi học được thì sao. Cũng còn khỏang 9 tháng nữa, mẹ sẽ kết thúc khóa học, kết thúc hai năm mẹ miệt mài với việc kiếm thêm một tấm bằng nữa. Cũng còn dài lắm. Nhưng có con gái rồi, mẹ sẽ có thêm sức mạnh mà. Mẹ muốn con gái phải hãnh diện vì mẹ. Con gái của mẹ phải tự hào vì mẹ không chỉ có tấm bằng đại học, mà còn phải cao hơn nữa chứ. Như vậy con gái của mẹ mới vui, đúng không nà?