Vậy là Rita đã tròn 9 tháng rồi đó. Tháng này đánh dấu rất nhiều sự kiện nổi bật của em:
22/06/2010: buổi sáng, mẹ đi làm, ở nhà bà ngoại gọi điện nhắn là đút cho Rita ăn chuối thì nghe kêu lóc cóc: thì ra Rita đã mọc răng. Suốt ngày hôm đó, em khó chịu lắm, bắt ngoại ẵm hoài hà. Chắc tại do em nứt nếu để răng nhú lên, nên em đau. Buổi chiều, chưa được 6PM, mẹ đã chạy về nhà để xem Rita sao. Rita vẫn giỡn đều, nhưng em cũng còn khó chịu lắm. Mẹ đưa bình sữa vào bú, Rita cứ cắn cắn, ngoay qua ngoay lại hoài. Thiệt là tội lắm. Đêm đó, thỉnh thoảng Rita có dậy mấy lần, lần nào mẹ cũng phải ẵm trên tay em mới chịu ngủ tiếp. Cả nhà đều thấy vui vui vì em có cái răng đầu tiên. Ba thì cứ nhìn miệng em hoài, nhưng không thể nào thấy được cái răng nhú lên của em.
Trong tháng này, Rita có nhiều thay đổi lắm, mẹ chứng kiến sự thay đổi của con từng ngày. Có hôm, Rita tự víu vào cái thành của cái cụi rồi đứng dậy. Dạo này, em đã có thể víu tay vào bàn, ghế, rồi tự đứng. Vì vậy, em chẳng thích ngồi nữa, cứ đòi đứng hoài. Rồi mới cách đây khoảng hai ba ngày gì đó, Rita tự víu vào thành cụi rồi đi quanh, nhìn em thật tức cười
Tháng này Rita còn có sự thay đổi khác nữa: em đã biết nhận diện âm thanh. Mỗi lần tivi mở, em ít chú ý đến lắm. Đến lúc có nhạc quảng cảo, dù ở bất cứ đâu, em cũng ngước mắt về màn hình và xem chăm chú. Những lúc như vậy, Rita ngồi yên, mắt dán chặt vô màn hình. Có khi ba hay giỡn, cứ đứng che trước mắt em, không cho em coi, vậy là em nghiêng về một bên, cố coi cho bằng được chương trình quảng cáo. Khi nào hết quảng cáo, em quay lai phá đồ đạc và bắt đầu loắt choắt tiếp.
Tháng này Rita ăn đều. 1 ngày ba chén cháo, đầy đủ thịt, cá, lươn, ếch. Mẹ cứ phải đi chợ để thay đổi món ăn cho em. Em còn bú được tổng cộng khoảng 650ml sữa. Tháng này, mẹ còn cho em ăn cả sầu riêng nữa đó. Em khoái chí vô cùng.
Đây là những tấm hình ba chụp cho em hôm tròn 9 tháng nè:
06/06/2010: Ngày hôm đó là ngày chủ nhật, Rita đã vừa tròn 8 tháng. Tháng này Rita tăng 0.6 kg, hiện tại đã được 8.4 kg rồi đó. Em tháng này lớn rất nhanh. Đúng ngày 06/06/2010, buổi sáng tỉnh dậy, tự nhiên em đang nằm thì tự mình ngồi dậy được mà không cần một sự trợ giúp nào. Em đã biết tự ngồi vững rồi đó. Trong tháng này Rita đã biết làm nhiều thứ lắm. Rita biết tự mình ngồi dậy, biết bò quanh giường. Và đặc biệt, cầm bất cứ cái gì em cũng liếm hết. Bắt đầu từ đầu tháng thứ tám, mẹ đã cho Rita ăn nhiều thức ăn dinh dưỡng. Đặc biệt, mẹ phát hiện ra Rita thích ăn thịt gà lắm. Vì lí do đó, thỉnh thoảng, mẹ phải gọi điện đặt gà của người quen đem vào. Gà được nuôi từ ngoài Quãng Ngãi, vận chuyển vào Sài Gòn để bán. Vì thế, gà thơm và có lẽ đó là điều thu hút Rita. Mẹ rất mừng vì một ngày Rita đã ăn được ba chén cháo đầy. Một chén cháo mẹ thường bỏ thêm phomai nè, Biovita để có lợi cho tiêu hoá, 1 muỗng canh dầu oliu nữa. Ngoài cháo, em còn bú một ngày khoảng 650ml sữa Enfa nữa. Rita thật dễ thương ghê.
Tấm hình này ba chụp cho Rita hôm tròn 8 tháng tuổi. Rita trông đáng yêu quá chừng. Để chụp được series hình này, ba phải canh me em nhiều lắm. Ba phải canh lúc nào em nhìn dễ thương để chớp hình. Rồi nào là chọn đồ chơi cho Rita, rồi chọc cho Rita cười nè. Cứ mỗi lần đúng ngày 6 hàng tháng, ba lại lụi cụi soạn máy hình ra chụp cho con. Mong rằng những bình yên sẽ luôn về với gia đình mình
Đến nay Rita cũng đã được 5 tháng rưỡi rồi. Mình đi làm lại, rồi change công ty mới. Thế là cuộc sống rẽ sang bước ngoặt mới. Cầu mong cho sự bình an luôn đến với gia đình mình. Mong bé Rita luôn vui khỏe va mau lớn
Hình Rita và ba của em nè, chụp hôm 30 tết ở đường hoa Nguyễn Huệ:
Đó là một số hình ảnh của Rita theo thứ tự từ lớn 5 tháng, 4 tháng , 3 tháng 2 tháng, 1 tháng Rita có rất nhiều hình dễ thương. Cứ hàng tháng, ba đều đem máy hình ra chụp cho Rita, để lưu lại. Sau này lơn, Rita sẽ được xem tất cả các tấm hình của Rita qua các thời kì. Ba mẹ thương Rita nhiều lắm. Vì vậy, Rita phải ăn nhanh, chóng lớn. Mẹ buồn vì dắt Rita đi đâu mọi người cũng nói em nhỏ con hết. mà mẹ thấy 5 tháng được gần 7kg thì cũng OK lắm mà ta. hehe. Con gái đâu cần mập ú đâu hén.
Chủ nhật 4/10/2009: Tuần này đã bắt đầu quyết định nghỉ học với lí do em Rita trong trong bụng đã lớn rồi. Chỗ học thì nằm tít trên tầng 4, thang máy không có, phải cuốc bộ từ tầng trệt lên. Thôi, không dám đi. Trước đó 1 tuần, vì Dr Patrick sang VN nên phải đến lớp xì lô xì la vài bài học để lấy điểm final. Sáng hôm nay, lịch hẹn tái khám bên bv Hùng Vương. Lần này có cả mẹ mình đi theo để biết đường đi từ nhà mình lên bệnh viện nữa chứ. Vào siêu âm, bà bác sĩ phán “Con bé này sắp sinh rồi”. Cho sang đo cơn gò xem thử, nếu có, phải nhập viện vì đó là dấu hiệu sinh non. Lạ thật, còn đến hơn ba tuần lận mà. Hồi hộp sang nằm đo cơn gò. Sau 30 phút, bác sĩ kết luận chưa thấy xuất hiện cơn gò. Thế là hai vợ chồng về nhà.
Thứ hai 5/10/2009: Buổi chiều cố gắng ngồi viết cho xong section exam 2 của Strategic management. Target đặt ra là đến 15/10 sẽ phải xong toàn bộ các assignment để còn yên tâm sinh em bé chứ. Miệt mài, mệt mỏi, đó là cảm giác của ngày hôm thứ hai. Đến 10h đêm, buồn ngủ không chịu nổi, nằm ngay bên cạnh máy tính ngủ một chút. Lát sau, chồng ngồi ở máy tính bên cạnh làm việc cũng buồn ngủ quá, nằm xuống ngủ luôn. Giật mình thức giấc, mình quay lại ngay máy tính để tiếp tục một phần chút xíu còn lại của assigment. Chồng yêu cũng dậy review code hay làm cái gì cho công ty đó. Đến khỏang 1h30 sáng, mệt không thể chịu nổi, tự nhiên thấy nhức đầu quá. Anh yêu buộc qua phòng ngủ đi ngủ, không bài vở công việc gì nữa hết. Lúc đó cũng mệt thiệt, chạy qua phòng ngủ cho rồi. Khỏang 2h15 sáng, thấy bồn chồn trong bụng, và rồi, hình như nước ối đã vỡ ra, dấu hiệu nguy hiểm cho em bé trong bụng.
Thứ ba 06/10/2009: 2k30 sáng, gọi mẹ mình dậy ngay lập tức. Mẹ chuẩn bị đồ đạc, rồi tranh thủ bỏ áo quần trong giỏ vào máy giặt. Vali đồ thì đã xếp từ mấy tuần trước. Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, mình gọi điện cho dì Thanh, dì kêu vào bệnh viện ngay, thế là cả nhà gọi taxi vô bệnh viện Hùng Vương. Lúc đi, chồng vẫn không quên mang theo máy ảnh.
Ngồi trên xe, tâm trạng thật hồi hộp, nước ối thì cứ vỡ ra từ từ. Dì Thanh gọi điện liên tục hỏi thăm tình hình. Đến bệnh viện, mình ngồi chờ, chồng thì đi làm thủ tục. Ở đây sinh dịch vụ mà đông quá trời, bệnh viện đang trở nên quá tải rồi. Bác sĩ thăm khám lần thứ nhật, xác định là nước ối đã vỡ rồi, chỉ từ sáng đến chiều là phải sinh chứ không là nguy hiểm đến em bé. Tâm trạng lo lắng. Mà thật lạ, chẳng có một cơn co thắt nào cả. Không khéo phải mổ. Ngồi bênh cạnh, chồng cứ trấn an, đấm vào lưng mấy cái cho đỡ đau. Ở phòng chờ sinh đông ơi là đông. Dì Thanh là bác sĩ ở đây nên mình được khám trước. Dì quyết định cho chích thuốc để làm xuất hiện cơn co thắt, cho sinh thường. Ở ngoài, mẹ mình, chị mình và chồng năn nỉ dì Thanh cho mổ, sợ nước ối đã vỡ rồi thì nguy hiểm em bé. Nhưng dì giải thích là sẽ cố gắng cho sinh thường thì em bé mới tốt, dì cho mình vào nằm phía trong, cách ly gia đình. Cứ một chút, chồng hé mở cửa nhìn vô xem mình ra sao. Cả nhà ngồi lo lắng. Lúc này mình đã bắt đầu thấy đau, rồi đau dồn dập. Tay cứ ôm cứng dì Thanh rồi năn nỉ: “Dì ơi, cho con mổ cho rồi. Đau thắt lưng quá, nước ối ra nhiều sợ em bé nguy hiểm lắm.” Dì cũng cứ bình tĩnh như không có chuyện gì vậy.
13h45: Lúc này đau không chịu nổi nữa, đầu óc tối sầm lại, mắt kiếng thì không đeo nên cứ thấy mờ mờ. Mọi thứ cứ như rung chuyển. Rồi dì Thanh đẩy mình vào một căn phòng phía trong, trấn an mình, cho chích thuốc gây tê màng cứng cho đỡ đau. Sau một hồi đau đơn đến đỉnh điểm, 14h10, bé Rita chào đời. Cô y tá nói to: “Là con gái, 2kg8 nghe em”.Nhìn sang thấy bé khóc oe oe thiệt to, hai mắt mở ra nhìn mình. Ôi niềm hạnh phúc làm mẹ!! Mình nằm lại và nhờ dì Thanh ra báo cho chồng mình biết để chồng mình khỏi lo lắng. Rita được đưa sang phòng bên cạnh để tắm rửa này kia. Lát sau, mình đang nằm thì dì Thanh ẵm bé Rita sang. Lần đầu tiên nhìn mình, bé Rita mở mắt thật to, miệng thì chúm chím. Mình nói dì ẵm ra cho mẹ mình và chồng mình bên ngoài coi em bé. Trong niềm vui sướng tột cùng, chồng mình tranh thủ chụp cho Rita một tấm hình đầu tiên để ghi lại thời khắc quan trọng này:
Chồng mình sau một đêm không ngủ và ngồi chờ đợi từ sáng sớmvới tâm trạng hết sức lo âu, bây giờ nghe tin thì vui lắm, gọi điện khắp nơi thông báo cho mọi người. Mẹ mình cũng vậy, từ Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn, mẹ cứ gọi tới tấp. Đến 3h chiều thì người ta đẩy mình và bé Rita ra phòng hồi sức. Chồng mình, mẹ mình, mẹ chồng đã đứng chờ ở đây rồi. Niềm vui sướng đến với gia đình mình. Chồng mình cứ xoa xoa vuốt vuốt như để tỏ rõ niềm hạnh phúc được có Rita.
Tối hôm đó, mẹ mình nói chồng về nhà để mẹ ở lại, nhưng anh không chịu, dứt khoát đòi ở lại bệnh viện với mình. Đêm đó, hai vợ chồng không ngủ được tí nào, lần đầu tiên được thấy mặt con, lần đầu chăm sóc một em bé sơ sinh, cảm giác vui và hồi hộp khiến cả hai cẳng ngủ được luôn.
Bé Rita đã chào đời như vậy đó. Chỉ tiếc là mình không được nghỉ ngơi ngày nào trước khi sinh bé cả. Nếu được nghỉ nhiều hơn, chắc có lẽ bé Rita sẽ nặng kg hơn rồi đấy. Nhưng giờ bé đã tăng cân rồi, mọi chuyện tốt đẹp quá rồi. Thành viên mới đã đến trong sự mong chờ của cả hai vợ chồng mình. Mong cho con có được một cuộc sống thật đầy đủ, hạnh phúc và thành đạt. Giống như ba vẫn hay gọi đùa con là “tiến sĩ Rita”. Hehe
Thế là cuối cùng mình cũng được mở máy vi tính lên để check email và làm một số tasks ở trường học. Vì deadline sắp hết, nên mình buộc phải ngồi sữa essay, check grammar, rồi upload, rồi submit lên balckboard. Thiệt tình! Học hành chi cho khổ vậy trời.
Ngày mai là ngày đầy tháng của bé Rita rồi. Con gái vậy là được 1 tháng tuổi rồi đó. Cả tháng trời qua, mình chỉ có ăn rồi nằm ngủ, chăm sóc bé Rita. Tuần nào, anh cũng chụp hình bé Rita hết trơn. Mới có 3 tuần mà tổng cộng đã hơn 50 tấm hình. Em Rita chào đời, cuộc sống gia đình thay đổi hẳn đi. Cả hai vợ chồng busy hơn một chút, nhưng lúc nào cũng thấy vui vì be Rita chào đời được an toàn và khỏe mạnh. Rita đã trở thành một thành viên VIP của gia đình nhỏ bé của mình. Hành trình sinh nở của mình cũng ngoạn mục lắm cơ. Kế ra chắc ai cũng phải ngạc nhiên. Hôm nào rãnh thì sẽ có entry cho lần sinh nở này. Còn bây giờ, phải chuẩn bị nhà cửa để ngày mai làm đầy tháng cho con gái.
Mong con gái hay ăn chóng lớn. Thương con gái nhiều.