Archive for the ‘About us’ Category

Tình yêu của anh và em

Thursday, March 27th, 2008

Sáng nay, đang ngủ bỗng giật mình thức giấc vì tiếng mưa một lúc một to bên ngoài. Thế là một cơn mưa đầu mùa đã đến…Nhớ Honey đến vô cùng. Tình yêu thật lạ! Nó khiến con người ta hạnh phúc khi ở bên nhau, và nhớ da diết khi cách xa nhau. Với em, em nhớ lại anh ngay cả khi anh đang ngồi cạnh em. Mượn một cuốn sách tóan rời rạc, em đã gặp anh ngay tại trước cổng công ty anh. Lần đầu tiên gặp gỡ của chúng ta là thế. Trải qua biết bao nhiêu là cung bậc, giờ đây, em sắp làm vợ anh. Đó là kết quả tình yêu của cả anh và em.

Một lần, trong lớp học Những kiến thức cần biết trước hôn nhân, thầy giáo đã hỏi em rằng em kết hôn vì nguyên nhân gì. Em trả lời rằng vì tình yêu. Thầy bảo em sẽ là người hạnh phúc khi em kết hôn bằng tình yêu. Và chính em cũng đã nghĩ như thế khi nhận lời làm vợ anh. Có anh đến với em, em cảm thấy tự tin trước tất cả mọi thứ. Khi em chọc anh “đi ăn bánh tráng bên admin”, anh cười rất đễ thương. Và mỗi lần nghĩ đến anh, em lại thấy hình ảnh đó, em yêu anh nhiều hơn vì cái cách anh cười…Em yêu anh nhiều hơn khi sống bên anh, em dần hiểu được anh, hiểu được những gì thuộc về anh.

11/3/2008, anh và em chính thức làm lễ đính hôn. Giây phút anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay em, em hạnh phúc đến lạ. Một khỏanh khắc không bao giờ em quên được. Chiếc nhẫn đã đeo vào ngón tay áp út của em, và kể từ giờ phút đó, tình yêu của anh và em đã tiến lên thêm một bậc nữa. Không có gì hạnh phúc hơn khi có được anh, một người chồng rất yêu em. Em đã từng nghĩ rằng sau này em sẽ cho con cái em thừa hưởng được hạnh phúc từ tình yêu của ba mẹ, và em tin chắc chắn một điều rằng em sẽ làm được bởi vì bên em luôn có anh.

Chúng ta hãy còn một con đường dài phía trước, dẫu có sóng gió hay khó khăn, lúc nào em cũng muốn được ở bên anh.

Viết cho sự kiện trọng đại của mình

Monday, February 18th, 2008

Weekends cuối cùng của năm heo ở SG thật là một weekend đáng nhớ. Cuối cùng mình cũng đã đi đến cái quyết định, cái quyết định sẽ gắn kết mình với một người, một quyết định trọng đại trong cuộc đời mình, một quyết định dựa vào sự tin tưởng Anh sẽ là người mang đến hạnh phúc cho cuộc sống của mình.Sau bao nỗ lực để có được ngày thích hợp, hôm nay, mẹ của Anh đã đến nhà mình ở ngoài Huế xin ngày đám cưới. Mọi chuyện đã đi đến quyết định tốt đẹp: 11-10 sắp đến, sẽ là ngày mình..mời tất cả bạn bè thân thiết của mình đến tham dự đám cưới

Một chặng đường mới mở ra phía trước…

Những người yêu thương nhất

Monday, February 18th, 2008

Tối nay trên đường về nhà, đi ngang một ngôi chùa nhỏ ở đường Phổ Quang, thấy có quá nhiều người vào thắp hương cầu khấn. Tự nhiên mình thấy nhớ ngày xưa ghê. Hồi mình học cấp hai, cứ hay theo bà ngoại lên chùa. Khi đó, bà ngoại dặn mình là muốn cầu nguyện cái gì thì phải vào điện phật, ngồi chung để nghe ngoại tụng kinh cùng mấy bà khác và sau đó thì thắp hương và lạy phật. Và những gì mình khấn vái là cho con năm nay được học sinh giỏi, là cho năm nay mẹ đủ tiền mua cho con chiếc xe đạp mới. Những ước mơ được mình khấn vái hồi đó thật ngây thơ lắm! Cũng đã mấy năm trời rồi còn gì. Nói tới đây, những kí ức năm nào lại hiện về, cứ như là mới hôm qua, mình vẫn còn là một học sinh cấp hai….

Mình đã có một tuổi thơ thật đẹp và được thừa hưởng tình yêu thương từ nhiều người?

http://i96.photobucket.com/albums/l185/vnkphuong/Picture009.jpg

Nhìn tấm hình này, tự nhiên mình thấy nhớ mẹ quá! Biết bao lần mẹ khóc vì tiễn mình vào SG đi học. Biết bao nhiêu lần mẹ từ Huế vào thăm mình mang theo những gì mình thích. Và để đem được nhiều đồ cho mình, mẹ hạn chế tối đa những gì cho bản thân mẹ. Chính mình đã từng ngồi nhìn mẹ soạn từng thứ đồ ăn mình thích trong túi xách ra, thứ nào mẹ cũng cầm lên đưa cho mình và nhìn mình với tất cả tình thương. Vào Sg, hằng đêm, khi nằm ngủ, mình vẫn nghĩ về mẹ, nghĩ đến hình ảnh mẹ ngồi chấm bài trên cái bàn dài ở nhà mình, sao mà thân thương quá! T7 và chủ nhật, mẹ vẫn kiếm mấy đứa học sinh để dạy thêm, mục đích là để cho mình sống trong này được thoải mái. Bất giác, mình thấy hình như dạo này mình trở nên vô cảm. Ngay lúc viết ra những dòng này, mình chẳng tìm câu nào cho thật hay, để có thể giúp mình miêu tả hết những gì mình muốn nói về mẹ. Ngày nào từ sáng đến tối cũng .Net, cũng HTML, Javascript…Mình trở nên chai lì hay sao vậy nè???? Uhm, mình không phải đứa văn chương, ngoài ra, mình cũng không là đứa bết cách thể hiện tình cảm. Những lần từ Huế vào SG, mình nhớ mẹ thật đó, mình thương mẹ nhiều nên cố gắng học tập ở đây thật tốt. Thế mà, trước mặt mẹ, chẳng bao giờ mình nói mẹ là mình thương mẹ, mà ngược lại, mình còn nhõng nhẽo cái này cái kia. Thiệt tình…! :(

Àh, còn người mặc áo len xám trong hình là anh trai của mình. Khi còn SV, mình và anh trai đã sống chung với nhau, rất vui vẻ! Tết vừa rồi, anh này quyết định về Huế lập nghịêp, không quay vào SG nữa. Như thế là mình sống trong này một mình. Chính vì vậy mà sau giờ làm, về nhà thấy buồn ghê. Không có ai thức khuya coi phim chung với mình, không có ai cãi nhau với mình, không có ai để mình ngồi tám đủ tứ chuyện với mình nữa hết…Mình chỉ biết nói lời chúc anh mình sẽ gặp nhiều điều tốt đẹp trên con đường sự nghiệp sắp tới.

http://i96.photobucket.com/albums/l185/vnkphuong/Picture063.jpg

(more…)